la san hoi ngo 5

Trang nhất » Tin Tức » Thư giản

SỰ TÍCH CON SƯ TỬ

Thứ bảy - 24/11/2012 09:46
SỰ TÍCH CON SƯ TỬ

SỰ TÍCH CON SƯ TỬ

SỰ TÍCH CON SƯ TỬ
 
(Con người tham lam quá thường gặp không hay)

    Ngày xưa, có một hoàng tử mới lên làm vua thay cha chàng. Chàng ngay lập tức muốn học phép màu để giữ đất nước. Chàng đi tìm một ông thầy bùa chú rất nổi tiếng về phép màu để học.

    Lúc hoàng hậu biết ý định của chàng, thì bà rất buồn vì sự chia ly, bà cũng sợ cho vua con vì cũng biết là ông thầy tu nầy ở một xứ rất xa lạ, và đường đi sẽ rất nguy hiểm, khó khăn. Nhưng vua con nói với vợ chàng đừng lo, chàng hứa sẽ về cung điện rất sớm, rồi chàng chào hoàng hậu rồi lên đường, cùng đi với một ông thầy địa, với một ông đại tướng, và thêm bốn người tùy tùng nữa.

    Đường đi rất khó khăn, vì phải qua những sa mạc cát nóng rộng lớn và đi vào những vùng rừng sâu đầy thú dữ ... nhưng vì chàng quá khao khát phép màu, quyền hành sau nầy, cho nên những khó khăn chẳng cản được họ.

    Ba tháng cực khổ sau, đói bụng và khát nước vô cùng, hoàng đế và bạn hữu chàng đến chỗ của thầy tu. Vị thầy nầy cảm động vì sự dũng cảm của họ nên chấp nhận cho họ học nghề. Nhưng ông ra một điều kiện : họ phải hứa xử trí một cách đạo đức, không bao giờ giết sinh vật nào cả. Nếu tay họ chỉ một lần vấy máu thôi, thì tất cả phép thuật sẽ biến mất đi. Ông vua trẻ đồng ý.

    Sau khi học những phép thuật xong, thì họ vui mừng, lên đường trở về cung điện. Nhưng đi một tháng sau, thì họ lạc trong một khu rừng rất dày đặc. Họ không nhận ra những đường xưa nữa, và thấy tất cả vật xung quanh họ đều lạ lùng. Lúc đó, hoàng hôn giăng bủa và đêm khuya bỗng nhiên ôm trùm cả phong cảnh rừng tối om. Cây cối và lá rừng che mịt mù cả bầu trời tối thui, không còn thấy những ngôi sao nào để nhắm hướng. Chung quanh họ bắt đầu vang lên hàng trăm thứ tiếng của thú rừng.

    Hoàng đế và các bạn hữu chàng bắt đầu sợ và cùng nhất định dùng phép thuật để biến thành một con thú vật rất mạnh bạo, to lớn, dữ tợn, có thể tự bảo vệ, và làm khiếp sợ những con thú khác. Vì thế, hoàng đế bắt đầu biến thành một đầu một con vật, bờm tóc, như vương miện (crown) ... Ông đại tướng làm theo ngay và biến thành thân người của con động vật ấy ... bốn người tùy tùng kia thì biến thành bốn chân ... còn lại ông thầy địa, do dự một lúc, rồi biến thành cái đuôi.

    Các em có biết con thú vật nầy là con gì không ? Nó là con sư tử đó. Nó rất mạnh và to lớn, nó đi oai hùng như một ông vua, cho nên không có con thú nào dám tấn công nó và ai cũng đều sợ nó cả.

    Hoàng đế và mấy bạn bè ở như vậy suốt cả đêm dài. Nhưng lúc gần sáng, thì có một con nai non sang qua gần đó. Con sư tử rất đói vì cả ngày chưa ăn, bỗng chìa cánh tay ra, bắt con nai bằng móng tay nhọn, và hai tay giữ mạnh, cắn cổ nai và xé thịt ăn ngon lành ...

    Mõm nó còn đỏ máu lúc mặt trời dần dần hiện ra Nó muốn biến lại thành người để tiếp tục đi về cung điện. Nhưng đột nhiên nó nhớ lại là nó đã dùng phép thuật để giết một con thú vật rồi ... Lúc đó nó mới biết là nó sẽ không bao giờ trở thành lại người được nữa, và luôn luôn phải sống như con sư tử ...

    Bởi vì con sư tử hồi xưa là một ông vua, và vì sức mạnh cho nó oai hùng, nó trở thành vua của những con thú, và thú vật nào cũng nể sợ nó cả.

 
--------------------------------------------------------------------------------------------------- 
 

SỰ TÍCH VỊNH HẠ LONG
 

    Truyền thuyết kể rằng : Ngày xưa, xa xưa lắm, một lần nước ta có giặc ngoại xâm, trời sai rồng mẹ mang một đàn con xuống cứu giúp. Đánh giặc xong, rồng mẹ và đàn con ở lại hạ giới. Chỗ rồng mẹ đáp xuống nước là Hạ Long, chỗ đàn con là Bái Tử Long, còn chỗ đàn rồng con quẫy tung sóng là Bạch Long Vĩ.

    Hạ Long có rất nhiều cảnh đẹp như hang Đầu Gỗ ( hay còn gọi là Dấu Gỗ ), hang Bồ Nâu, hang Sửng Sốt, hang Trinh Nữ, hang Trống, hòn Rồng, hòn Con Gái ...v.v .. Nhiều hang, hòn , động đẹp tuyệt trần không sao kể hết .

    Trong số các hang động ở Hạ Long, phải kể đến hang Đầu Gỗ hay Độc Canh như một số sách xưa đã ghi ). Trong hang có nhiều nhủ đá, măng đá và trụ đá đủ hình đủ màu. Sở dĩ hang được mang tên là Đầu Gỗ là vì khi xưa , trong cuộc chiến chống quân Nguyên, Hưng Đạo Vương đã cho quân sĩ chặt cây đẽo nhọn làm cọc gỗ. Trước khi mang vào cửa sông Bạch Đằng cắm , ông đã cho cất giấu vào đây.

    Vịnh Hạ Long thật là một tuyệt tác của thiên nhiên. Sự khép mở lạ lùng của những vách núi tạo nên một không gian lạ lùng  và bí ẩn.

 
-------------------------------------------------------------------------------
 
 
SỰ TÍCH CON KIẾN DƯƠNG
 
(Nghèo thì thề thốt, giầu thì quên mất lại khinh người)

    Thuở xưa ở một làng nọ có anh chàng họ Dương, rất keo kiệt và lười biếng. Tối ngày chỉ rong chơi đây đó và la cà những nơi đình đám để kiếm ăn. Thấy anh chàng còn trẻ mà không lo chuyện học hành, cũng chẳng lo làm lụng nên dân làng rất khinh ghét, chẳng ai chịu cho ăn, khiến cho anh chàng đói khổ rồi bỏ làng mà đi.

    Lang thang khắp nơi để kiếm ăn, rồi một ngày kia vì quá đói khát anh ta mệt lả ngã ra bất tỉnh bên đường. Trong cơn mê man anh ta thấy trước mắt tự nhiên hiện ra một núi vàng. Mừng rỡ, anh ta định chạy đến hốt vàng thì bỗng nghe một tiếng quát :

- Ngươi kia, ở đâu tới đây mà dám ngang nhiên lấy vàng của ta ? Ngươi không biết ta là thần núi vàng hay sao ?

    Anh chàng họ Dương hốt hoảng nhìn lên thì thấy một cụ già đầu râu đẹp đẽ, dáng điệu hiền từ nhân hậu, chàng ta liền khóc lóc than van.

    Vị thần thấy vậy động lòng nhân từ:

- Thôi được ta sẽ giúp ngươi. Nhưng khi được giàu sang rồi , ngươi sẽ xử sự với đời như thế nào ?

    Anh chàng họ Dương thề là sẽ lấy lòng nhân đạo mà ở đời và sẽ giúp đỡ người nghèo khó, và thề độc nếu trái lời thì sẽ bị hoá thành loài sâu bọ phải tự đi kiếm ăn, và bị người đời ghét bỏ , lúc nào cũng chui rúc trong khe vách, chân tường .

    Vị thần nghe nói vậy liền trao cho anh chàng họ Dương một cái túi rồi xô anh chàng xuống núi. Anh ta giật mình tỉnh giấc thấy trong tay mình đang nắm một túi đầy vàng thì mừng rỡ trở về mua sắm đủ thứ và sống một cuộc sống rất xa hoa .

    Những người trước kia hay xua đuổi anh chàng họ Dương lân la tới làm thân . Anh chàng họ Dương nhớ tới thù xưa nên căm tức tìm đủ mọi cách để làm nhục họ . Còn những người nghèo đến xin ăn thì bị anh ta khinh rẻ , xua đuổi .

    Một hôm có một lão ăn mày, mình mẩy lở loét, áo quần rách rưới đến xin ăn . Anh chàng họ Dương cũng xua đuổi nhưng lão già cứ ngồi lì trước nhà không chịu đi .

    Anh chàng thấy thế giận lắm , nghĩ nhà đẹp mà lại bị một lão già hôi hám , dơ dáy ngồi ngay lối vào nên xách gậy ra đánh đuổi . Nhưng khi đưa gậy lên lão ăn mày hiện hình thành vị thần núi vàng năm xưa và mắng rằng :

- Nhà ngươi thật là bạc ác, tội không thể tha . Nhà ngươi có nhớ lời thề khi xưa chăng ?

    Nói rồi vị thần hoá phép và biến anh chàng thành loài sâu bọ mà người đời sau này gọi là kiến Dương . Chỉ chui rúc suốt ngày , hễ đụng đến thì cuộn tròn mình lại để giấu sự xấu hổ ...

 
--------------------------------------------------------------

 
SỰ TÍCH CON THẠCH SÙNG
 
(Những người làm ác tan tành như tro. Không nên lợi dụng thời cơ để bức hiếp người nghèo)

    Ngày xửa ngày xưa, có 2 vợ chồng nhà kia nghèo khó lắm, hai vợ chồng phải đem nhau ra ở trong cái hang núi lạnh lẽo, chồng ngày ngày giả làm người què, chống gậy đi ăn xin:"lạy ông lạy bà, bố thí cho con, cho kẻ tật nguyền". Vợ ở nhà bòn mót củ khoai củ sắn nấu ăn cho qua ngày, chồng không cho ăn no, ăn ngon. Họ không có con cái gì cả. Người chồng xin được đồng xu nào, đưa về cho vợ cất kĩ trong hang, không dám ăn xài gì cả, áo quần thì rách rưới, hắn tằn tiện, chỉ mơ ước làm giầu.

    Một hôm, có ông thầy đồ là người tốt bụng đi qua chỗ Thạch Sùng ngồi ăn xin, thầy đồ nói với hắn rằng:

- Tao thấy hai con trâu từ dưới nước đi lên, húc nhau chí tử, đó là điềm trời sắp có mưa bão, lụt lội to, dân gian đói khổ vì không còn đủ gạo ăn.

    Thạch Sùng nghe nói vậy thì mừng lắm. Hắn định bụng sẽ đem hết tiền đi mua gạo để tích trữ. Về hang hắn bảo vợ lấy tiền ra đưa cho hắn, rồi hắn đi mua hết gạo các nơi đem về để dành.

    Mấy tháng sau, trời làm lụt lội, không cày cấy được, dân làng gặp cơn đói kém, Thạch Sùng và vợ đem gạo ra bán với giá cắt cổ, gấp trăm lần giá ngày thường. Hắn kiếm được rất nhiều tiền, và trở nên giầu có. Về hang, hắn đập tan hết nồi niêu, đốt hết quần áo nghèo hèn dơ dáy, rồi lớn tiếng hô: "Kể từ giờ phút này Thạch Sùng đã chết".

    Từ giã hang, vợ chồng đi mua áo quần sang trọng, đồ đạc quí hóa, tậu nhà, tậu ruộng, nuôi con ăn người ở đầy nhà.

    Một hôm Thạch Sùng mời ông quan làng đến nhà ăn tiệc mừng hắn mới mua được chức quận công. Ông quan ban đầu không muốn đến nhà tên khố rách áo ôm nghèo khó xưa, nhưng rồi ông quyết đến xem nhà hắn bây giờ giầu có thế nào?

    Sau bữa tiệc, Thạch Sùng và ông quan làng kheo khoang của cải xem ai giầu có hơn. Hai người thách nhau đưa của cải ra đớ nhau. Đôi bên bằng lòng.

    Trong khi đó ông thầy đồ trong làng rất bực mình với Thạch Sùng đã lợi dụng tình thế, vơ vét của cải ruộng vườn của dân.  Ông đi đường gặp vợ Thạch Sùng đang ngồi buồn sầu ủ rũ, bà ta  cho biết là chồng đã đốt hết quần áo, đập hết chén đĩa cũ rồi, hắn cho vợ chưng diện quần áo mới, nhưng bây giờ hắn đuổi vợ ra khỏi nhà để cưới vợ khác.

    Đến ngày hẹn, ông quan đưa ra món gì thì nhà Thạch Sùng có món đó, dù là ngọc ngà quí hóa thế nào, y cũng có.

    Tức mình, ông quan làng trở về nhà suy tính làm cách nào chứ thua Thạch Sùng thì xấu hổ lắm. Đang khi đó, ông thầy đồ đến hiến kế, bảo đảm Thạch Sùng sẽ thua, với điều kiện nếu thắng thì của cải ruộng đất của Thạch Sùng sẽ trả lại cho dân làng, đồng ý thì phải viết vào giấy tờ. Ông quan suy tính rồi bằng lòng điều kiện thầy đồ đưa ra và ký tên vào văn tự.

    Ông quan và Thạch Sùng đấu tiếp, lần này ông quan ra điều kiện, ai thua phải trao hết của cải ruộng vườn cho người kia. Thạch Sùng nắm chắc sẽ thắng nên không ngần ngại ký tên vào văn tự. Lần lượt hai bên đưa các đồ quí ra. Sau cùng ông quan đưa ra một gói đồ, mọi người hồi hộp chờ đợi xem món gì. Mở ra thì đó chỉ là cái tô lớn đã bị sứt mẻ, chứ không phải là món đồ quí giá, nhưng Thạch Sùng lại không có, chén đĩa hắn đập tan nát hết rồi.

    Thạch Sùng thua cuộc, ngồi đờ người ra như chết, tiếc của đứt ruột, đang giầu có bỗng trở nên tay trắng. Hắn ngã lăn ra đất, biến thành con rắn mối kêu "tiếc, tiếc, tiếc, tiếc", sau này người ta gọi nó là con thạch sùng.

    Ông quan thắng cuộc vui mừng, liền lúc đó thầy đồ bước vào, đưa tờ giao kèo ra, quan hết chối cãi, thế là của dân phải trả cho dân. Mọi người vui vẻ tưng bừng.
------------------------------------------------------------------------------------

 
SỰ TÍCH HỒ HOÀN KIẾM
 
 (Trời phù Lê Lợi của nước Nam chống lại giặc Minh bên Tàu sang xâm chiếm, xong việc phải trả lại kiếm thần)

    Vào thời giặc Minh đặt ách đô hộ ở nước Nam, chúng coi dân ta như cỏ rác, làm nhiều điều bạo ngược, thiên hạ căm giận chúng đến xương tủy. Bấy giờ ở vùng Lam Sơn, nghĩa quân nổi dậy chống lại chúng, nhưng trong buổi đầu thế lực còn non yếu nên nhiều lần nghĩa quân bị thua. Thấy vậy, đức Long Quân quyết định cho nghĩa quân mượn thanh gươm thần để họ giết giặc.

    Hồi ấy, ở Thanh Hóa có một người làm nghề đánh cá tên là Lê Thận. Một đêm nọ, Thận thả lưới ở một bến vắng như thường lệ. Khi kéo lưới lên, chàng thấy nằng nặng, trong bụng mừng thầm, chắc là có cá to. Nhưng khi thò tay vào bắt cá, Thận chỉ thấy có một thanh sắt; chàng vứt luôn xuống nước, rồi lại thả lưới ở một chỗ khác.
   
    Lần thứ hai cất lưới lên cũng thấy nặng tay; Thận không ngờ thanh sắt vừa rồi lại chui vào lưới mình. Chàng lại nhặt lên và ném xuống sông. Lần thứ ba, lại vẫn thanh sắt ấy mắc vào lưới. Lấy làm quái lạ, Thận đưa lại mồi lửa nhìn xem. Bỗng chàng reo lên:

   - Ha ha! Một lưỡi gươm!

    Về sau Thận gia nhập đoàn quân khởi nghĩa Lam Sơn. Chàng hăng hái gan dạ không nề nguy hiểm. Một hôm chủ tướng Lê Lợi cùng mấy người tùy tòng đến nhà Thận. Trong túp lều tối om, thanh sắt hôm đó tự nhiên sáng rực lên ở xó nhà. Lấy làm lạ, Lê Lợi cầm lấy xem và thấy có hai chữ "Thuận Thiên" khắc sâu vào lưỡi gươm. Song tất cả mọi người vẫn không biết đó là  báu vật.
  
    Một hôm, bị giặc đuổi, Lê Lợi  và các tướng chạy tháo thân mỗi người một ngả. Lúc đi qua một khu rừng, Lê Lợi bỗng thấy một ánh sáng lạ trên ngọn cây đa. Ông trèo lên mới biết đó là một cái chuôi gươm nạm ngọc. Nhớ đến lưỡi gươm ở nhà Lê Thận, Lê Lợi rút lấy chuôi giắt vào lưng.
  
    Ba ngày sau, Lê Lợi gặp lại tất cả các bạn trong đó có Lê Thận. Lê Lợi mới đem chuyện bắt được chuôi gươm kể lại cho mọi người nghe. Khi đem tra gươm vào chuôi thì vừa như in.
  
    Lê Thận nâng gươm lên ngang đầu nói với Lê Lợi:

   - Ðây là Trời có ý phó thác cho minh công làm việc lớn. Chúng tôi nguyện đem xương thịt của mình theo minh công, cùng với thanh gươm thần này để báo đền Tổ quốc!
  
   Từ đó nhuệ khí của nghĩa quân ngày một tăng tiến. Trong tay Lê Lợi, thanh gươm thần tung hoành khắp các trận địa, làm cho quân Minh bạt vía. Uy thanh của nghĩa quân vang khắp nơi. Họ không phải trốn tránh như trước mà xông xáo đi tìm giặc. Họ không phải ăn uống khổ cực như trước nữa, đã có những kho lương của giặc mới cướp được tiếp tế cho họ. Gươm thần đã mở đường cho họ đánh tràn ra mãi, cho đến lúc không còn bóng một tên giặc trên đất nước.

   Một năm sau khi đuổi giặc Minh, một hôm Lê Lợi - bấy giờ đã làm vua - cưỡi thuyền rồng dạo quanh hồ Tả Vọng trước kinh thành. Nhân dịp đó, Long Quân sai rùa vàng lên đòi lại thanh gươm thần. Khi chiếc thuyền rồng tiến ra giữa hồ, tự nhiên có một con rùa lớn nhô đầu và mai lên khỏi mặt nước. Theo lệnh vua, thuyền đi chậm lại. Ðứng ở mạn thuyền, vua thấy lưỡi gươm thần đeo bên người tự nhiên động đậy. Con rùa vàng không sợ người, nhô đầu lên cao nữa và tiến về phía thuyền vua. Nó đứng nổi trên mặt nước và nói: "Xin bệ hạ hoàn gươm lại cho Long Quân!".
  
    Vua rút gươm quẳng về phía rùa vàng. Nhanh như cắt, rùa há miệng đớp lấy thanh gươm và lặn xuống nước. Gươm và rùa đã chìm đáy nước, người ta vẫn còn thấy vật gì sáng le lói dưới mặt hồ xanh.
  
   Từ đó hồ Tả Vọng bắt đầu mang tên là hồ Gươm hay hồ Hoàn Kiếm.

Tác giả bài viết: pd sưu tầm

Nguồn tin: Cựu HS La San BMT

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 
Cựu học sinh LASAN Banmêthuột
Email : lasankbuon@gmail.com 
SĐT liên lạc : 0919.589.979