la san hoi ngo 5

Trang nhất » Tin Tức » Thư giản

Một phút "huy hoàng"...

Thứ năm - 20/09/2012 23:06
Một phút "huy hoàng"...

Một phút "huy hoàng"...

 
 

 


Một phút "huy hoàng"...



Là con út trong gia đình khá giả, tôi được nuông chiều hết mực. Rút kinh nghiệm người mẹ cả đời tảo tần, về già nhiều tiền vẫn không biết cách hưởng thụ cuộc sống; hình ảnh người chị mực thước và mô phạm, mỗi ngày tẻ nhạt với thời gian biểu rập khuôn: cơ quan - gia đình, lấy chồng giàu vẫn chẳng sung sướng...

Ở tuổi mới lớn, tôi “ngựa non háu đá”, muốn chứng tỏ mình biết hưởng thụ cuộc đời hơn thế hệ trước, bèn lao vào mọi cuộc chơi có thể: tụ tập nhậu nhẹt, nhảy nhót, đua xe, đánh bạc, xăm mình, thuốc lá, thuốc lắc... may còn mỗi “hàng trắng”, “cơm đen” là chưa dám thử, nhờ vậy mà chưa đến nỗi ra ma. Với lập luận: còn cả đời để học mà chỉ có một thời để chơi, quyết không đánh rơi tuổi trẻ, tôi ăn chơi bạt mạng thâu đêm suốt sáng, ban đầu lén lút, về sau chai lì công khai như thách thức gia đình. Mặc cho người thân vật vã lo âu, tôi tự trấn an rằng họ nâng cao quan điểm quá mức, chuyện thường thôi!

Sớm sớm bạn bè áo dài thướt tha đến lớp, tôi vẫn ngủ vùi vì bận “bão đêm”, hơi đâu học mớ giáo điều nhọc thân vô ích, tôi lăn lộn trường đời thực tế hơn. Ngày bè bạn bước chân vào giảng đường, tôi lang thang làm thợ “đụng” kiếm thêm tiền ăn chơi vung vít.

Lúc các bạn đi làm công sở, tôi lông bông mở tiệm làm tóc, bán cà phê cóc, quán nhậu bình dân... chả đâu vào đâu, bấy giờ mới ngộ ra mình rỗng túi và rỗng tuếch vì đã quá phí hoài thời gian qua. Tôi bèn xin gia đình hỗ trợ cho đi học lại, rồi thì lẹt đẹt cũng xong trung cấp kế toán. Giờ ban ngày tôi làm tư vấn ở một trung tâm ngoại ngữ (lương ba cọc ba đồng lại chẳng được ký kết hợp đồng lao động), tối đi học liên thông cao đẳng mà vẫn chưa thấy ngày mai tươi sáng.

Nhìn xung quanh, bao người tốt nghiệp đại học chính quy còn chật vật tìm việc, vả lại tôi không cẩn thận và kỹ tính, e khó hợp với nghề kế toán (nhưng thấy báo hay đăng tuyển và cũng chẳng biết thích ngành nào nên chọn đại), tôi cũng không muốn bị gò bó trong công tác hành chính, lại chẳng dám xông pha buôn bán chợ trời... Đã U-30 đâu còn nhiều cơ hội thử nghiệm. Tóm lại tôi vẫn trắng tay, ngổn ngang buồn chán, trong khi lứa bạn ngày xưa hiện đã có vị trí xã hội, đang tạo dựng sự nghiệp vững vàng hoặc chí ít cũng yên bề gia thất, cuộc sống ổn định...

Đã thấm thía mà vẫn chưa khắc phục được, thật không ngờ một quãng huy hoàng (giả tạo) của thời bồng bột mà ảnh hưởng dài lâu đến vậy. Nhiều đêm tôi mơ mà tiếc ngày xưa, biết không thể mạnh mẽ dời non lấp biển thì hãy chấp nhận tuân theo chuẩn mực phổ biến: học hành, đi làm, dẫu giống như mẹ tôi, chị tôi và bao người khác sống chỉ như ánh lửa leo lét (về tinh thần) chắc không đến nỗi ân hận như tôi đã cháy hết mình (chơi bời) trong quá khứ suýt thiêu tàn cả tương lai.

 

HAPPY NGUYỄN (TP.HCM)

Tổng số điểm của bài viết là: 10 trong 2 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: gia đình, không, ngày

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 
Cựu học sinh LASAN Banmêthuột
Email : lasankbuon@gmail.com 
SĐT liên lạc : 0919.589.979