la san hoi ngo 5

Trang nhất » Tin Tức » Thư giản

GIÁNG SINH KHÔNG LỄ VẬT

Thứ bảy - 17/12/2011 11:03
GIÁNG SINH KHÔNG LỄ VẬT

GIÁNG SINH KHÔNG LỄ VẬT

GIÁNG SINH KHÔNG LỄ VẬT

 

                                                             

Khi những cơn gió bấc tràn về mang theo cái lạnh se se của mùa đông, ông mặt trời cũng lười thức dậy để chiếu những tia nắng ấm áp xuống nhân gian. Đường phố tấp nập người mua,kẻ bán.Những đồ trang trí, những cây thông, những ánh đèn, những bản thánh ca rộn ràng vang lên khắp nơi báo hiệu một mùa Giáng sinh lại về.

Mỗi mùa giáng sinh đến rồi đi đều để lai trong tôi những trải nghiệm khác nhau, thiêng liêng và sâu sắc hơn.  Khi còn nhỏ, tôi mong giáng sinh đến chỉ để được đi chơi, được mặc quần áo mới, được ngắm những ánh đèn lấp lánh, những hang đá được trang hoàng lộng lẫy…Nhưng càng lớn lên, tôi càng nhận ra rằng: đón giáng sinh không phải chỉ để chiêm ngắm đèn hoa rực rỡ hay những hang đá đẹp mắt thôi, mà còn phải chuẩn bị tâm hồn mình thật trong sạch, ấm áp để đón Con Thiên Chúa ngự đến.

Ngày xưa,  mùa giáng sinh nào cũng vậy, mỗi lần đi học về, tôi đều mở cửa nhà thờ vào ghé thăm Chúa Hài Đồng một chút, tâm sự với Ngài và thích thú hôn lên đôi chân bé nhỏ thơm phức mùi nước hoa.  Tôi rất thích quỳ bên máng cỏ, lặng lẽ nhìn Chúa Hài Đồng nằm đó với nụ cười bình an, thanh thản, giang rộng vòng tay để đón nhận tất cả nhân loại.  Ngài giáng thế là để chấp nhận trở thành một con người như bao con người trên thế gian này: bé nhỏ, nghèo nàn- cái nghèo của sự tự hạ đến tận cùng.  Càng chiêm ngắm Chúa, tôi càng cảm thấy mình trơ trọi, nghèo nàn, một cảm giác chông chênh, bấp bênh trong kiếp làm người.  Mỗi lần đến với Ngài, tôi muốn mình giống như  Ba Vua ngày xưa là đem tặng Ngài những lễ vật quý giá.  Nhưng nhìn lại mình, tôi cảm thấy xấu hổ. Tôi không có gì cả: vàng tôi không có, nhủ hương cũng không, mộc dược cũng không.  Nhưng có trước mặt Ngài là một con người đầy yếu đuối, lỗi lầm, hoàn tòan không có công trạng gì.  Tôi lặng lẽ gục đầu bên máng cỏ.  Và cũng trong giây phút ấy, hình ảnh của cậu bé trước máng cỏ mà tôi có dịp đọc được trong một câu chuyện đã làm tôi thay đổi.

Khi các ngöôøi chaên chieân ñi roài vaø  sự yên tĩnh đã trở lại, Caäu Beùtrong máng cỏ ngẩng đầu leân vaø nhìn ra ngoaøi.Một bé trai nhút nhát đang đứng vừa run vừa sợ. Hài Nhi Giêsu khẽ nói:

- Hãy đến gần Ta, sao con run sợ thế?

Cậu bé trả lời:

- Con không dám, con không có gì để dâng cho Chúa cả.

Hài Nhi đáp:

- Ta rất muốn con cho Ta  món quà!

Đứa bé đỏ mặt vì xấu hổ:

- Con thực sự không có gì cả, chẳng có gì thuộc về con. Phải chi con có được cái gì, con sẽ dâng cho Ngài ngay.

- Ta muốn con tặng cho Ta ba món quà!

- Con muốn lắm, nhưng con có thể làm gì được cho Ngài đây?

- Hãy cho Ta bức tranh mà con vừa vẽ.

Cậu bé đỏ mặt, lúng túng:

- Không thể được, bức tranh của con quá tệ...không ai muốn xem nó cả.

- Đúng vậy! Hài Nhi trong máng cỏ đáp. Chính vì vậy mà Ta muốn nó. Con phải luôn cho Ta những gì mà người khác từ chối và những gì mà họ không thích nơi con.

- Kế đến, Ta muốn con cho Ta cái đĩa ăn của con!

- Nhưng...con đã làm bể cái đĩa hồi sáng nay rồi. Cậu bé ngập ngừng nói.

- Chính vì vậy mà Ta muốn nó. Con phải dâng cho Ta  những đổ vỡ trong cuộc sống, Ta muốn hàn gắn nó lại.

- Và bây giờ con hãy lặp lại cho Ta câu mà con đã trả lời với ba mẹ con khi họ hỏi con : "Con đã làm bể cái đĩa của con như thế nào?"

Cậu bé thì thầm cách buồn bã:

- Con đã dối ba mẹ con....con nói là con trượt tay làm bể cái đĩa... nhưng thực ra là không phải như vậy.... mà vì con đã giận dữ và đập bể cái đĩa trên bàn.

- Chính vì vậy mà Ta muốn nghe con nói hết cho Ta nghe đó! Hài Nhi nói.  Con hãy luôn cho Ta những gì làm tổn thương con , những lời con nói dối, những hèn nhát, buông thả của con, những sự nghèo nàn, những giới hạn của con...Ta muốn tháo cởi, cất gánh nặng cho con.  Con không cần phải chất đầy những thứ đó trên con.  Ta muốn con được hạnh phúc và Ta thương yêu con như chính con là.  Kể từ hôm nay, Ta muốn con đến với Ta mỗi ngày nhé!”

 

Thật vậy, thường thì chúng ta nghĩ rằng khi đến với Chúa chúng ta phải đem theo thứ này, thứ nọ để dâng cho Ngài: những thành công, những niềm vui hay những công đức…Nhưng chúng ta quên rằng: những thứ đó không làm tăng thêm vinh quang cho Thiên Chúa hay làm vui lòng Ngài.  Nhưng Ngài muốn ta đến với Ngài bằng chính con người hiện tại với tất cả những khuyết điểm, những gánh nặng của công việc, những đổ vỡ trong các mối quan hệ, những mệt mỏi, chán nản vì bị hiểu lầm, bị chỉ trích, bị loại trừ, bị quên lãng. Những buông thả, những giới hạn, những tổn thương mà người khác đã làm cho ta và cả những tội lỗi chồng chất của ta nữa.  Chúng ta không cần phải xấu hổ về những điều đó, bởi vì Thiên Chúa yêu chúng ta, không phải vì chúng ta tốt lành, nhưng vì chúng ta bất xứng, đáng thương.  Thiên Chúa yêu chúng ta không phải với tình yêu “vì”   hay “nếu”, nhưng với tình yêu “mặc dù”.  Chỉ với tình yêu “mặc dù” chúng ta mới cảm thấy “ tự tin” ngụp lặn  trong niềm vui được làm con Thiên Chúa.  Bởi, nếu cần điều kiện: “vì”  hay “nếu” thì chúng ta mãi mãi không đủ “ tiêu chuẩn” để  được Chúa yêu, vì chúng ta luôn giới hạn, mà giới hạn lớn nhất đó là tội lỗi.

 

          Người ta thường nói: “ Tình yêu không có lý lẽ và giới hạn của tình yêu là yêu không giới hạn.” Do đó, chúng ta không bao giờ có đáp án đúng cho câu hỏi: tại sao Thiên Chúa yêu chúng ta? Chỉ biết rằng Thiên Chúa yêu chúng ta với một tình yêu vô điều kiện và Ngài đã yêu thương đến tận cùng.  Giờ đây, tôi không còn cảm thấy mặc cảm với sự trơ trọi, nghèo nàn của mình khi đến trước mặt Chúa nữa, vì tôi biết rằng mình được Chúa yêu. Ngài yêu tôi với chính con người hiện tại của tôi, chỉ cần tôi đến và trao vào tay Ngài tất cả. Ngài sẽ chữa lành, băng bó, hàn gắn và làm cho mọi thứ trở nên tốt đẹp trong thánh ý của Ngài.

 

Tôi ngước mắt ngắm nhìn Hài Nhi lần nữa, hình như Ngài đang cười với tôi. Tôi cảm thấy lòng thanh thản, nhẹ tênh. Trái tim tôi bắt đầu những nhịp đập rộn ràng, hân hoan của một người được yêu: Ta yêu con như chính con là. Hãy đến máng cỏ với Ta mỗi ngày nhé! Và dường như có một giọt nước mắt đang lăn dài thấm xuống bờ môi, ngọt lịm.

 

                                                                                     Sr.Ter. Trúc Băng

Nguồn tin: Giáo phận cần thơ

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 
Cựu học sinh LASAN Banmêthuột
Email : lasankbuon@gmail.com 
SĐT liên lạc : 0919.589.979