la san hoi ngo 5

Trang nhất » Tin Tức » Tin tức LASAN » Dư âm Trường Xưa

NHỮNG ĐIỀU VỀ THÀY GIỜ MỚI NGỎ

Thứ năm - 08/09/2011 21:29
NHỮNG ĐIỀU VỀ THÀY GIỜ MỚI NGỎ

NHỮNG ĐIỀU VỀ THÀY GIỜ MỚI NGỎ

Cuộc đời thật kỳ lạ....

 NHỮNG ĐIỀU VỀ THÀY GIỜ MỚI NGỎ

         Cuộc đời thật kỳ lạ. Nếu không có cơ may gặp Thày Luyện trong đám cưới cháu gái. Nếu không hội ngộ gặp bạn Đình Phú trong bữa tiệc tối mừng vu qui; chắc đâu có dịp làm cầu nối cho tôi gặp thêm một số bạn học cũ La San. Đồng thời có cơ hội được bày tỏ  nỗi niềm tự sự của một người đã qua xa rồi: Thời cắp sách đến trường
      Ngày vu qui cô cháu gái được tổ chức hồi đầu năm(2011). Tôi may mắn gặp lại Thày Phạm Văn Luyện. Bữa đó chững chạc trong bộ Veston , Thày đại diện cho họ nhà trai. Dù thời gian đã lâu không gặp Thày từ ngày thôi học. Nhưng trông thầy không thay đổi là bao, mà hình như…. Đẹp hơn xưa. Tôi chỉ kịp chào hỏi mấy câu rồi thôi. Chỉ đến hôm sau rước dâu, ngồi cùng bàn với Thày. Lúc ấy, Thày trò mới đủ thời gian hàn huyên, tâm sự.
     Theo Tôi biết trước 1975 Thày có dạy ở trường Trung Tiểu học Thân Hữu ( Chi Lăng ). Thủa đó, tôi chưa ý thức được đúng nghĩa tôn sư trọng đạo. Vì trong mắt học trò lúc bấy giờ Thày Luyện thuộc típ giáo sư rất khét: Thày dạy học và hành với cán chổi lông gà! Bởi thế, các học sinh thường cố gắng học thuộc bài. Nếu không khi  bị gọi tên lên bảng, chỉ cần gãi đầu, gãi tai chậm trễ sẽ được ăn cháo lươn ngay.
    Mãi về sau lập gia đình được làm bổn phận người cha. Tôi mới nghiệm được câu “ Yêu cho voi cho vọt”. Từ đó càng thêm khâm phục và biết ơn Thày. Vì biết rằng chỉ khuyên bảo dạy dỗ bằng lời. Khó mà giáo dục được được đến nơi đến chốn  đối với lũ học trò nhất quỉ nhì ma….này.
    Qua lần gặp gỡ trên hai thày trò cùng nhắc đến Thày Trúc, Thày  Đình, Thày Tường, Thày Thiện Hảo, Thày Trần Cường,….đồng thời Thày cho biết nơi cư ngụ hiện nay của một số Thày. Thày Luyện cũng khuyên tôi nên tham gia họp mặt lớp nhân ngày lễ thánh bổn mạng Gioan La San  15/5 hàng năm. Tôi cũng thưa thật với Thày do mặc cảm hoàn cảnh kinh tế nên chỉ đi dự mấy lần rồi thôi. Tôi hứa sẽ cố gắng đi dự họp mặt thường xuyên hơn.
    Trở lại chuyện các Thày. Theo tôi nghĩ khi đứng lớp các Thày Cô ai cũng muốn cống hiến hết khả năng để  truyền đạt kiến thức của mình cho học sinh. Điều này làm các Thày Cô rất hạnh phúc và yêu nghề. Học sinh thì chăm chỉ tiếp thu và chúng ta cũng kính trọng, tri ân các Thày. Tuy nhiên mỗi Thày có một phương pháp truyền đạt riêng để gây ấn tượng sâu sắc cho học sinh. Riêng tôi thày Thiện Hảo đã để lại trong lòng tôi một niềm tin yêu sâu đậm. Hẳn các bạn còn nhớ năm lớp bảy Thày Hảo phụ trách môn văn. Không dạy hay như Thày Đình. Thày Hảo dạy rất khô và tẻ nhạt. Đã vậy, Thày còn in riêng tài liệu học tập và phát riêng cho từng học sinh để về tham khảo thêm và học tại nhà.
     Sẽ chẳng có gì đặc biệt nếu Thày không chuyển qua dạy làm thơ và cách gieo vần. Giảng về thơ Thày nói rất kỹ về các luật gieo vần của từng thể loại thơ như lục bát, thất ngôn bát cú,….Vậy là mỗi giờ của Thày những từ bằng bằng, trắc trắc,…cứ đảo qua đổi lại khiến tôi chú ý và nó nhập luôn vào trí óc tôi cho đến tận bây giờ. Vậy đó, từ một thằng ngán môn văn như ngán cơm nếp nát ,  lại ghiền môn văn. Sở thích Văn chương, thơ phú ăn vào máu tôi lúc nào không biết. Bốn mươi năm xa rời mái trường. Được Thày Luyện cho biết, Thày Hảo hiện đang sinh sống tại Giáo Xứ Trung Hòa. Biết thế mà chưa có dịp nào ghé thăm Thày được.
    Thêm một trường hợp nữa đã ảnh hưởng đến định hướng nghề nghiệp của tôi. Hẳn các bạn cùng lớp chưa quên: Thày Đình có một thời gian tạm nghỉ dạy để dưỡng bệnh. Vì Thày bị bệnh nghề nghiệp ( bệnh phổi). Sau này khi đi dạy trở lại Thày có nói một câu tôi nhớ mãi. “ Nghề dạy học rất bạc. Đó là nghề bán cháo phổi! ”  Không rõ Thày nói theo nghĩa nào. ( Thày than thân trách phận hay Thày trách lũ học trò chúng tôi vô tâm). Nhưng tôi cứ bị ám ảnh mãi câu nói này của Thày. Đến nỗi sau này , dù nộp hồ sơ vào Cao Đẳng Sư Phạm và lúc nhận được giấy báo nhập học. Tôi đã đắn đo mãi và cuối cùng quyết định không theo nghề dạy học.
      Ở nơi tôi ở ngày trước là xã Chi Lăng ( Hiện nay thuộc P Eatam, TP Buôn ma thuột )  có hai Thày từng dạy chúng ta. Đó là Thày Tường dạy Toán và Nhạc, Thày Khang dạy Anh Văn. Các Thày sống rất hòa đồng với mọi người xung quanh. Tôi nhớ có một lần Thày Tường bảo tôi “ Em cứ gọi tôi là anh cho thân mật. Đừng gọi là Thày nghe nó phân biệt quá ”. Nên nếu gặp Thày giữa chỗ đông người tôi xưng hô theo gợi ý của Thày. Nhưng những lúc gặp riêng tôi vẫn dùng từ Thày cung kính.
    Tất nhiên, cách dạy học của mỗi Thày không giống nhau. Thường dựa trên cá tính mỗi người như nóng nảy hay mềm mỏng, hiền hay dữ, vui vẻ hay nghiêm khắc,….Tuy nhiên các Thày có một điểm chung là yêu nghề và yêu học trò. Nhờ thế, đến bây giờ hàng chục năm trôi qua. Chúng ta vẫn nhớ như in hình ảnh của các Thày trong tâm trí của mình. Để rồi ngồi ôn lại kỷ niệm thời học sinh. Ai cũng trào dâng cảm xúc và nhớ ơn sâu sắc các Thày.
     Riêng tôi. Tôi luôn luôn tâm niệm rằng cha mẹ sinh ta về thân xác. Thày cô sinh ta về tri thức. Nên càng không thể quên lời dạy của cha ông ta” Nhất tự vi sư; Bán tự vi sư” .
                                                                                                                                 Phạm Sĩ Thuần
 

Tác giả bài viết: Phạm Sĩ Thuần

Nguồn tin: Cựu HS La San BMT

Tổng số điểm của bài viết là: 15 trong 3 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: n/a

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

CHƯƠNG TRÌNH HIẾU DƯỠNG

Thống Kê

Đang truy cậpĐang truy cập : 36

Máy chủ tìm kiếm : 3

Khách viếng thăm : 33


Hôm nayHôm nay : 6995

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 109439

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 9393983

Đăng nhập thành viên

Cựu học sinh LASAN Banmêthuột
Email : lasankbuon@gmail.com 
SĐT liên lạc : 0919.589.979